Nếu Tôi kể ra Tôi và Em yêu nhau như nào chắc
sẽ chẳng ai tin vì nó... hoang đường quá... Nhưng Tôi xin thề những dòng
tâm sự dưới đây là sự thật 100% - không một lời dối trá...
Tôi quen Em rất tình cờ: quen qua mạng ttvnol.com. Một lần Tôi vào
muare.vn để tìm mua 1 món hàng và up bài cho một thằng bạn, tự nhiên đọc
thấy bài của một cô bé với nick girl_xxxx post bài: "up hộ anh H vì đẹp
trai". Tôi thấy buồn cười quá vì cái thằng H đó nhìn như khỉ... Vậy là
Tôi search ra được nick của Em và buzz chat chỉ với mục đích trêu mà
thôi... Nhưng càng chat thì lại càng thấy cái con nhóc này sao mà "khoe
hàng", kiêu ngạo quá, gì mà Tôi bảo số phone của anh là 09xxxx6666 thì
nhóc đó bảo: "số gì mà khó nhớ". Tôi bảo "anh dùng 6310i" và hỏi "em
dùng phone gì?". Nhóc đó bảo: "em dùng vertu""-nhưng em cho bạn em mượn
rồi" (nói thế này nên Tôi nghĩ ngay là nói khoác). Rồi nhóc đó hỏi: "sao
anh dùng 6310i? nó như thế nào?", Tôi trả lời "63 là điện thoại đi theo
xe mercedes ý", nhóc đó làm ngay câu: "thế ạ? thế để em chạy ra hỏi bác
tài xế coi có không để em lấy em xài". Hix, đến đây thì Tôi thua rồi,
sao lại có con bé "khoác lác" 1 cách dễ sợ thế chứ... Rồi Tôi lại tiếp
tục chat và nghĩ là quyết tâm sẽ cho con nhỏ này 1 trận, cho biết thế
nào là kiêu ngạo, khoác lác... Vậy mà nhỏ đó vẫn không thôi khoác lác:
"anh cứ vô khu biệt thự Q.10, thấy căn nào to nhất là nhà em" ...Tôi chỉ
biết câm nín...
Rồi cơ hội "trả đũa" cũng đến khi
nhỏ đó gạ thi "solo sms", có nghĩa là thi nhắn tin đêm coi ai ngủ
trước... Ok cái rụp, cơ hội trời cho đến sao Tôi lại bỏ qua, "phải cho
con nhỏ đó biết mình là ai" - lúc đó Tôi nghĩ vậy đó...
Đêm đó, Tôi và nhỏ đó tâm sự và nhắn tin, nhắn được khoảng chục cái tin
nhắn thì nhỏ ... lăn quay ra ngáy khò khò... vậy là Tôi thắng... 1-0.
Năm đêm liền như vậy, Tôi đều thắng và nhỏ đó bảo là sẽ ra HN...
Vậy là nhỏ ra HN, 5 đêm, chỉ 5 đêm nhỏ bảo: "em yêu anh rồi". Tôi nhắn
tin lại và bảo: "yêu kô phải là như thế, yêu là phải có thời gian tìm
hiểu..."...
Rồi nhỏ vẫn cứ ra HN, Tôi ra đón... Có
tin nổi không? 2 đứa chỉ mới quen qua mạng và nhắn tin với nhau, thậm
chí còn chưa biết mặt nhau, vậy mà đã ... ... Lúc đó, Tôi bất chợt nghĩ
"sao mà ngu thế? nhỡ con nhỏ đó cho mày leo cây thì sao?"...Đợi đến
9h15, hồi hộp quá... phew, cuối cùng thì nhỏ cũng xuất hiện, vậy là nhỏ
không gạt mình...
1 tuần sau đó nhỏ ở với chị cùng
xóm trọ Tôi. Ngày đầu Tôi đưa nhỏ đi chơi, ra bờ hồ ngồi nói chuyện,
thật buồn cười, Tôi vốn nhát gái, chẳng dám cầm tay , toàn bị ... cầm .
Rồi Tôi cũng mạnh dạn cầm lại, thế là nhỏ bảo "cái anh này, mãi mới cầm
tay người ta, làm người ta mắc cỡ muốn chết", nghe câu đó Tôi bụm miệng
suýt phì cười... Rồi 2 đứa vào công viên gần đường Trần Phú ngồi 8...
Nói bâng quơ, linh tinh một lúc nhỏ chợt hỏi: "anh đừng yêu em nhé! Yêu
em khổ lắm đấy...". Tôi bần thần, ngỡ ngàng, kô biết tại sao nhỏ lại nói
như vậy...Rồi nhỏ tiếp "em muốn nói cho anh biết điều này, nhưng anh
không được thương hại em thì em mới nói". Một chút tò mò và có cái gì đó
thúc giục Tôi gật đầu "ừ". Nhỏ nói khẽ..."Em bị bệnh tim bẩm sinh, bác
sỹ bảo chỉ còn 2 năm nữa"... Tôi... Tôi không biết nói gì, một động lực
vô hình khiến Tôi ôm chặt nhỏ, càng lúc càng chặt hơn, nhưng Tôi không
thương hại nhỏ... Nhỏ tiếp "bác sỹ bảo em chỉ còn 2 năm nữa và em phải
sang Mỹ phẫu thuật ngay, nhưng tỉ lệ chỉ là 50% và em không đi vì chi
phí phẫu thuật và sinh hoạt lớn lắm, mặc dù gia đình em lo được. Bố em
làm đại sứ quán... Không ai khuyên được em, bố không khuyên đc, bà không
khuyên đc, gia đình cũng kô ai khuyên được. Ý em đã quyết..." ... Tôi
không biết nói gì... một cảm xúc nghẹn ngào không thành lời...Không hiểu
sao lúc đó Tôi lại nghĩ Tôi sẽ thay đổi được quyết định của nhỏ, ừ,
chính Tôi sẽ khuyên được nhỏ... Thật ngông cuồng khi chỉ mới quen vài
ngày mà đã đòi khuyên được nhỏ trong khi ruột rà của nhỏ không ai khuyên
nhỏ đi Mỹ làm phẫu thuật được cả... Những ngày sau đó, Tôi luôn luôn
tận dụng mọi khoảng thời gian thích hợp nhất để khuyên nhỏ, nói cho nhỏ
biết về cuộc sống và những khó khăn mà mình phải vượt qua, rằng mình
sống không chỉ cho riêng mình... Nhưng.... vô ích, mọi lời khuyên đều
trở lên vô ích khi nhỏ luôn luôn nói: "anh đừng đề cập đến chuyện đó
được không...". Tôi im lặng, nhưng tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn tin tôi có
thể khuyên nhỏ. Và những ngày sau đó với tôi thật nhiều cảm xúc, lúc
vui vẻ, hạnh phúc, lúc lại tột cùng bi quẫn... Tôi tiếc thương cho một
số phận như nhỏ...
Những ngày đó tôi đã hiểu thêm về
nhỏ, 1 cô bé vô tư, trong sáng và thánh thiện như một thiên thần. Xin
thề là bao nhiêu năm lặn lội tự nuôi thân, Tôi chưa bao giờ gặp một
người như vậy - ngây thơ và trong sáng, không hề có một chút vẩn đục
trong tâm hồn. Tôi yêu thật, thật sự Tôi đã yêu và muốn bảo vệ, che chở,
nói cho nhỏ biết những cái gì là tốt, cái gì là xấu, người nào tốt,
người nào xấu...
Rồi một tối, trời mưa
tầm tã, Tôi chở nhỏ đi, 2 đứa nói rất nhiều, tâm sự rất nhiều, nước mắt
chan hòa cùng nước mưa, nhỏ đang lưỡng lự... có chuyển biến tốt, Tôi cảm
thấy như đã làm được 1 cái gì đó, điều đó mang lại hạnh phúc cho Tôi,
và cho nhỏ... Nhưng rốt cuộc nhỏ vẫn không chịu đi... thật buồn là nhỏ
vẫn không chịu đi. Tôi đã làm tất cả những gì Tôi có thể, thôi đành cam
chịu...
Ngày tiễn nhỏ ra sân bay về HCM,
một cảm xúc buồn man mác len lỏi khắp tâm trí tôi, nhỏ cười toe và bảo
là vui và hạnh phúc lắm, nhỏ còn đòi mang cả quả bóng rổ của tôi về HCM
nữa chứ, thật là ngốc quá mà, hải quan đâu có cho cầm cái đó lên máy
bay, vậy mà nhỏ vẫn nằng nặc đòi, thế là tôi đành "ậm ừ" chứ biết sao...
Khi tôi đang ngồi trên taxi về nhà, tôi nhận được tin nhắn của nhỏ bảo
rằng hải quan kô cho mang bóng lên máy bay và bảo tôi quay lại lấy đi,
tôi bảo là thôi, bỏ đi. Nhỏ bảo: "không được, vì nó là bóng anh tặng em
nên kô làm mất được". Tôi bảo: "anh đi xa lắm rồi, bỏ đi". Nhỏ suýt phát
khóc... Rồi nhỏ lên máy bay. Lát sau tôi nhận được tin nhắn của nhỏ và
nội dung của tin nhắn này tôi sẽ kô bao giờ quên: "Anh à, em sẽ đi phẫu
thuật. Anh đã làm thay đổi cuộc đời em...". TÔi hạnh phúc lắm, thật sự
tôi rất hạnh phúc khi đọc được tin nhắn đó...
Những
ngày tiếp theo là chuỗi ngày dài, 2 tháng mà dường như là 2 năm vậy, chỉ
2 tháng thôi mà xảy ra biết bao nhiêu chuyện, không biết bao lần cãi
nhau, không biết bao lần giận hờn vu vơ, giận dỗi vì... chẳng cái gì cả.
Tôi nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và chán nãn. Nhưng tôi không thể bỏ cuộc
được, tôi bỏ cuộc nghĩa là nhỏ bỏ cuộc. Tôi luôn cảm thấy một trách
nhiệm đè nặng lên vai... Tôi nín nhịn, tôi làm hòa bằng tất cả khả năng
có thể. Ởn trời là mọi chuyện êm xuôi đến... tận bây giờ. Có lần nhỏ suy
sụp kinh khủng, nhỏ đòi đi Đà Lạt, "đi đến một nơi không ai biết mình
là ai, sẽ tự làm để nuôi bản thân, kô phụ thuộc vào ai". Tôi bỡ ngỡ, kô
hiểu vì sao tự dưng nhỏ lại như vậy, chat chit một hồi mới vỡ lẽ ra một
tin như sét đánh ngang tai: nhỏ nghe lén được bác sỹ nói với bà nhỏ là
nhỏ chỉ còn chưa đầy một năm chứ không phải 2 năm nữa. Nhỏ cảm thấy như
nhỏ là gánh nặng của mọi người và nhỏ muốn đi thật xa, để không còn ai
phải lo lắng cho nhỏ nữa. Tôi bối rối kô biết phải làm sao, rồi tôi trấn
tĩnh lại và từ từ khuyên nhủ nhỏ, 2 ngày trời không ăn không ngủ,
khuyên thế nào cũng kô xong, nói thế nào cũng không nghe, nhất quyết đòi
đi Đà Lạt. Tôi cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn gắng gượng...Sang ngày thứ 3
thì nhỏ đã nghĩ thông, cám ơn trời, tôi thở phào nhẹ nhõm...
Tôi không bỏ cuộc, không tin là không còn hi vọng, tôi lên mạng, vào
google và search, tôi tìm mọi hi vọng mà tôi có thể "bấu víu" vào được,
dù chỉ là 1%... Cuối cùng tôi cũng tìm được: Năng lượng sinh học. Tôi
quyết định sẽ khuyên nhỏ theo cái này, vì giờ chỉ còn nó mà thôi. Tôi
gửi cho nhỏ tài liệu, nhỏ đọc và nói "hồi nhỏ gia đình có cho nhưng em
không theo được, người ta bảo tập cái này phải kô nghĩ gì, nhưng em thì
không thể không nghĩ, lúc nào em cũng nghĩ cả...". Tôi không biết nói gì
hơn nữa.
Rồi bà nhỏ bảo mới tìm ra một cách chữa
bệnh hay lắm: bằng y thuật cổ truyền ở Vũng Tàu và bảo sẽ đưa nhỏ đi.
Nhưng rồi cuối cùng đưa xuống đó rồi lại đưa về vì bà nhỏ bảo: "nhìn
chẳng tin tưởng được, cung cách làm việc và vệ sinh không đảm bảo". Vậy
là nhỏ lại về, nhỏ hụt hẫng lắm, nhỏ đã hi vọng vào cách chữa bệnh này
bao nhiêu, vậy mà... Nhỏ bảo "vì anh, vì chúng mình, em sẽ làm tất cả để
được sống". Tôi suýt bật khóc...
Tôi đưa tài liệu
về năng lượng sinh học cho bà của nhỏ đọc và bảo bà nhỏ khuyên nhỏ. Bên
cạnh đó tôi vẫn động viên và khuyên nhỏ, cuối cùng thì nhỏ cũng đồng ý
đi... Vậy mà một tai nạn đen đủi khiến nhỏ không đi chữa được: Nhỏ bị
ngã cầu thang gẫy mũi. Những ngày đó là một bầu trời đen u ám bao phủ
lấy cuộc sống của những người thân của nhỏ, trong đó có tôi. Nhỏ suốt
ngày phải tiếp máu vì máu không cầm được. Trung bình một ngày hết 10
triệu... Khi nhỏ đỡ rồi, nhỏ đòi online chat với tôi, suốt ngày chỉ bắt
tôi online chat với nhỏ, không cho tôi làm việc gì cả, rồi tôi và nhỏ
cãi nhau vì tôi không chịu được việc nhỏ suốt ngày bắt tôi online chat
cùng, không cho tôi làm việc gì cả. Nhỏ khóc và lại "fun máu" - nhỏ lại
bị chảy máu cam vì xúc động. TÔi thật tồi tệ, tôi là một thằng tồi tệ,
nhỏ đã bị như vậy, nhỏ ở bệnh viện một mình nhỏ buồn, nhỏ muốn tâm sự
cùng tôi, vậy mà tôi lại vô tâm vậy. Tôi thật tồi tệ...
Rồi một lần tình cờ, nhỏ "nghe lén" được bác sỹ nói với bà nhỏ "nếu con
bé cứ tình trạng như thế này e rằng không được quá nổi 3 tháng". Nhỏ
suy sụp, thật sự suy sụp, tưởng như không thế nào đứng dậy nổi. TÔi cũng
không biết khuyên nhỏ nhưa nào nữa. Ông trời thật quá khắc nghiệt, thật
bất công, nhỏ đã chịu bao khổ cực, bao buồn tủi, chưa khi nào được hạnh
phúc, vậy mà sao lúc nào ông ý cũng bắt, cũng dồn ép nhỏ vào con
đường... chết vậy? Vậy mà nhỏ cũng gượng dậy được, tôi càng yêu nhỏ hơn,
một cô bé mạnh mẽ...
Sau gần một tháng, nhỏ dần dần
hồi phục, nhưng nhỏ buồn lắm. Nhỏ bị như vậy mà bà nhỏ mất tích không
một lời, kô một tin nhắn hỏi thăm, gia đình cũng vậy. Nhỏ chịu đựng từ
nhỏ và luôn luôn như vậy, chịu đựng và chịu đựng. Tôi thật sự bất bình
khi thấy gia đình nhỏ không màng quan tâm đến nhỏ như vậy, cứ như kiểu
bỏ rơi... Và nhỏ lại ra HN, nhỏ bảo: "giờ em chỉ có anh là gia đình
thôi". 5 ngày, nhỏ ở HN 5 ngày đúng với số thuốc đủ 5 ngày cho nhỏ. Rồi
nhỏ lại vào HCM.
Có lần nhỏ bảo: "anh à, em viết di
chúc rồi. Em biết bệnh của em, em là người hiểu rõ nhất"... Tôi choáng
váng, kô tin vào mắt mình...
Và hôm kia, một ngày
định mệnh, một ngày Sài Gòn mua to như trút, nhỏ không đi đâu được, nhỏ
gọi đám bạn đến và ... trổ tài nấu ăn. Tôi không tin vào tai mình khi
nghe Ngọc - bạn thân của nhỏ khen tấm tắc: "Vân nó nấu ăn ngon lắm mày
ạ, tao thật sự không tin nổi". Đám bạn nhỏ ăn uống nhậu nhẹt linh đình
và... ép nhỏ uống... Thật điên rồ, điên rồ, tôi nhắn tin ngay cho Ngọc
bảo nó ngăn không được cho nhỏ uống, nhanh không hối hận bây giờ. KHÔNG
KỊP - không kịp mất rồi, nhỏ uống 2 lon bia rồi. Trời ơi là trời, nhỏ
ngất! Đám bạn đưa nhỏ vào bệnh viện, nhỏ mê man hơn ngày trời và giờ
đây, tim nhỏ đã ngừng đập hơn 30 phút rồi (23h54p ngày 10/05/2007). Nhỏ
đã mãi mãi rời xa tôi, rời xa Ngọc, người thân và bạn bè nhỏ...
Còn rất rất nhiều những hồi niệm, nó đang ùa về trong ký ức tôi, nhưng
lúc này tôi không thể nào nhớ hết. Tôi viết bài này để lưu giữ lại, để
muốn cho cả thế giới biết rằng: Nhỏ sẽ mãi mãi sống trong trái tim tôi
Thứ năm buồn 11h57 phút đêm Tiếc thương một mối tình...
Một ngày nào đó, trong cuộc đời,
Không còn ai, khóc cho một người
Làm sao em với, nỗi cô đơn,
khi mùa đông, đã ngủ quên,
Bên dòng sông... xưa vắng lạnh
Một ngày nào đó, trong cuộc đời
Khi tình yêu, chết không một lời
Ðời tôi như, chiếc lá chới với
Em nằm yên, bên dòng sông
Không còn ai... Tiếc thương người
Tình yêu đẹp...khi cả 2 nghĩ về nhau... 1 người đi 1 người nhớ